Cha mẹ & Bé

Vô tình “vén màn bí mật”

lam-dau-1

Trời ơi, bí mật mà mẹ chồng vừa nói làm Hân sững sờ cả người. Cái thứ tình cảm mà cô vẫn nghĩ là sự yêu thương xuất phát từ đáy lòng, thì ra lại được mua như vậy.

Ngày nào đến công ty, Hân cũng được nghe chị em đồng nghiệp kêu ca, than vãn đủ thứ chuyện xoay quanh chủ đề mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu. Nào là mẹ chồng ghê gớm, mẹ chồng “super soi”, mẹ chồng keo kiệt… Mỗi khi nghe họ buôn chuyện như vậy, Hân chỉ lặng im ngồi nghe rồi cười cười. Bởi lẽ cô thấy mình quá may mắn, dù “sống chung với mẹ chồng” nhưng chẳng hề có chút mâu thuẫn, ngược lại còn được nhà chồng quý như vàng, mẹ chồng yêu như con gái.

Về làm dâu đã được hai năm, Hân vẫn nhớ như in ngày về ra mắt nhà chồng. Với nhiều cô gái khác, đó là một ngày “ác mộng”, nếu không đến nỗi thế thì cũng là một hôm sóng gió đầy thử thách hay sự săm soi. Lúc đầu, Hân cũng hồi hộp và lo lắng lắm, bởi cô vốn không xinh đẹp, việc bếp núc lại khá vụng về. Nhưng rồi cô sớm nhận ra rằng mình đã khéo lo xa.

Hôm ấy, mẹ của Thành – chồng Hân bây giờ, đã ra tận cổng đón con dâu tương lai. Hân vừa xuống xe, bà đã vồn vã hỏi han, rồi ân cần nắm tay cô kéo vào trong nhà. Đến lúc chuẩn bị bữa trưa, Hân xin xuống bếp phụ giúp nhưng mẹ Thành bảo cô cứ việc ngồi chơi, mọi thứ dưới bếp đã có cô em gái của Thành lo rồi. Thế là suốt cả buổi, Hân chẳng phải động tay vào việc gì, một cái bát cũng không phải rửa. Ngày ra mắt trôi qua một cách suôn sẻ đến nỗi Hân cứ nghĩ rằng mình đang mơ.

Và cái giấc mơ ngọt ngào ấy của Hân hình như cứ kéo dài mãi, đến khi cô cưới Thành, rồi chính thức bước vào những ngày làm dâu thực sự.

 lam-dau

Ảnh minh họa

Hôm tổ chức hôn lễ, trước mặt quan viên hai họ, mẹ chồng Hân nắm tay cô đầy xúc động, nói rằng gia đình mình thật may mắn khi có một cô con dâu tốt như Hân, và còn hứa rằng sẽ luôn yêu quý cô như con đẻ. Thấy thế, bố mẹ cô cũng tỏ ra yên tâm, bạn bè thì mừng cho Hân được nhà chồng thương yêu như vậy.

Quả thực, sau đám cưới, mẹ chồng Hân thể hiện đúng như những gì bà đã hứa – yêu quý Hân như con gái của bà. Hai vợ chồng Hân đi nghỉ tuần trăng mật, bà tự tay giúp cô gói ghém đồ đạc, lại còn tâm lí mua tặng cô một bộ đồ lót ren thật gợi cảm. Ngày nào bà cũng gọi điện hỏi thăm, nhắc cô giữ gìn sức khỏe, kẻo ở Đà Lạt trời lạnh dễ ốm. Hân vui lắm, mẹ đẻ cô thì còn bận buôn bán, có thời gian quan tâm con gái như vậy đâu.

Hai năm sống ở nhà chồng, Hận cũng chẳng phải tất tả dậy sớm lo chợ búa như bao đồng nghiệp ở cơ quan. Mẹ chồng bảo cô cứ ngủ cho thoải mái, bà dậy sớm đi tập thể dục rồi tiện thể đi chợ luôn. Vậy là khi Hân dậy thì bữa sáng đã sẵn sàng, chỉ việc ăn rồi dắt xe đi làm.

Đợt Hân ốm, mẹ đẻ mỗi ngày cũng chỉ ghé qua viện được một lúc, còn lại toàn là mẹ chồng ở viện với cô. Về nhà, cô lại được bà nấu đủ thứ ngon để tẩm bổ cho lại sức. Đến kể với đồng nghiệp ở công ty, ai nấy đều xuýt xoa, trêu rằng không biết Hân đã tu bao nhiêu kiếp mà được mẹ chồng quý như vàng thế.

Về phần Hân, thấy mẹ chồng hết lòng với mình, cô cảm kích lắm. Cô tự nhủ cả đời này sẽ hiếu thảo với bà, quý trọng bà như mẹ đẻ. Có lẽ Hân mãi luôn tâm niệm và thực hiện điều đó, nếu như không có một ngày…

Cô em chồng của Hân đã lập gia đình được một năm, hôm ấy về chơi và ngủ lại với mẹ. Nửa đêm, Hân thấy khát, bèn đi xuống uống nước. Đi qua phòng mẹ chồng, thấy đèn vẫn sáng và có tiếng nói chuyện, Hân mỉm cười nghĩ chắc hai mẹ con lâu ngày không gặp nên nhiều chuyện để nói. Chợt nghe thấy nhắc đến tên mình, Hân không nén nổi tò mò mà đứng lại lắng nghe.

Tiếng Nga – cô em chồng của Hân than thở: “Mẹ chồng con khó tính quá, chắc con không sống nổi. Chị Hân thật may mắn, được mẹ yêu quý như thế!” Im lặng một lát, mẹ chồng cô lên tiếng đáp lại: “Con tưởng mẹ yêu quý nó thật à? Chẳng phải thế đâu!”

 lam-dau-1

Ảnh minh họa

Tim Hân bỗng đạp thình thịch, cô cố ghé sát cửa để nghe. Đêm khuya thanh vắng nên tiếng mẹ chồng Hân nói nhỏ nhưng vẫn rõ mồn một. Thì ra, có một chuyện bí mật mà trước nay Hân không hề biết.

Trước ngày Hân về ra mắt, mẹ cô đã đến gặp mẹ Thành. Bà biết nhà thông gia tương lai không dễ gì chấp nhận một cô con dâu xấu xí, tính lại đểnh đoảng vụng về như con gái mình. Bà sợ Hân sẽ phải đón nhận những lời khó nghe, sẽ bị tổn thương. Quả thực, mẹ Thành nói rằng không hề ưa Hân ngay từ khi con trai cho xem ảnh, và Hân không phải là cô con dâu mà gia đình bà mong đợi.

Hân đứng ngoài, nghe những lời mẹ chồng kể mà rơi nước mắt. Và cô không tin nổi vào tai mình khi nghe bà tiết lộ với con gái, sở dĩ Hân trở thành cô con dâu được bà yêu quý như hôm nay là do mẹ Hân đã cam kết mỗi tháng chuyển cho bà hai mươi triệu, đồng thời hứa rằng sau này sẽ mua cho vợ chồng Hân một căn hộ chung cư cao cấp, và tặng thêm một cuốn sổ tiết kiệm giá trị không nhỏ – đó sẽ là tài sản chung của hai vợ chồng.

Trời ơi, bí mật mà mẹ chồng vừa nói làm Hân sững sờ cả người. Cái thứ tình cảm mà cô vẫn nghĩ là sự yêu thương xuất phát từ đáy lòng, thì ra lại được mua bằng tiền bạc, của cải như vậy. Nếu lỡ đến một ngày không có số tiền ấy, cô sẽ bị hắt hủi lạnh nhạt đến mức nào đây? Mẹ cô muốn con gái được hạnh phúc, nhưng biết được bí mật này thì từ nay cô chẳng hạnh phúc nổi nữa. Hân không biết ngày mai sẽ đối mặt với mẹ chồng ra sao, sẽ đón nhận “sự yêu quý” của bà thế nào?

Theo Thủy Nguyệt / Thời Đại 

To Top