Công sở

Tôi có nên trả thù kẻ cướp người yêu năm xưa?

tra-thu

Thực lòng, tôi chưa bao giờ có ý định trả thù H. Tôi luôn nghĩ những gì cô ấy làm với tôi, xấu xa và bẩn thỉu thế nào chính cô ấy là người rõ nhất. Tôi chỉ có một ước mong cả đời này không gặp lại cô ấy.

Tôi và H. từng là đôi bạn rất thân. Chúng tôi ở gần nhà nhau, cùng lên thành phố trọ học. Hai đứa ở cùng phòng, học cùng lớp, dính nhau như sam, ai nhìn vào cũng tưởng là chị em gái. Mọi thứ trở nên thay đổi khi tôi có người yêu.

Người yêu tôi là một kiến trúc sư trẻ, đẹp trai, tài hoa và cũng rất hào phóng. Anh yêu tôi nên chiều chuộng cả H. Ngày lễ gì anh mua hoa mua quà tặng tôi cũng không quên H. Đi chơi, hay đi ăn uống gì anh cũng bảo tôi rủ H. theo. H. luôn bảo tôi may mắn vì có một chàng người yêu tâm lý và hiểu chuyện, còn tôi hoàn toàn tin tưởng và tự hào về anh.

Thế nhưng không hiểu vì sao tình cảm của anh và tôi ngày càng trở nên lạnh nhạt. Anh không quan tâm tôi nhiều như trước, những cuộc gặp gỡ và điện thoại ít dần. Tôi cảm giác anh luôn tìm lý do để tránh mặt tôi. Rồi một ngày anh hẹn gặp tôi. Hôm đó anh nói rất nhiều, rằng tôi là một cô gái xinh xắn, hiền lành, nói chung là “em rất tốt nhưng anh rất tiếc”. Anh thú nhận với tôi rằng càng gặp gỡ tiếp xúc càng thấy H. có nhiều điểm chung với anh hơn. Và anh yêu cô ấy.

tra-thu

Ảnh minh họa

Tôi trở về nhà, H. hình như đã biết trước nội dung của cuộc gặp gỡ này. Cô ấy ôm lấy tay tôi và bắt đầu khóc. Cô ấy nói rằng cảm thấy rất có lỗi với tôi nhưng tình cảm là thứ không thể điều khiển được. Tôi đau vì mất người yêu một, thì đau vì bị bạn phản bội gấp hai. Cũng hôm đó H. thu dọn đồ chuyển đến phòng trọ khác. Tôi và H. vẫn gặp nhau mỗi ngày trên lớp, dửng dưng như người lạ. Thỉnh thoảng tôi nhác thấy anh đợi ở cổng đón H. Tim tôi đau như thắt lại.

Sau này khi ra trường, tôi tình cờ có dịp gặp lại anh. Anh nói anh và H. đã chia tay, vì sau khi ra trường cô ấy quen một người đàn ông giàu có hơn và đã dứt khoát với anh để kết hôn với người đó. Anh cũng xin lỗi tôi và nói rằng, hồi chúng tôi yêu nhau H. luôn tìm cách để phá, cô ấy còn nói với anh rằng tôi đã từng dại dột vượt qua giới hạn với một cậu bạn hồi cấp ba và phải đi phá thai, chính H. là người chở tôi đi phá thai chui ở một bà lang. Cô ấy thấy anh tốt và không muốn anh bị vẻ ngây thơ của tôi lừa dối.

Khi chia tay với anh, H. đã thú nhận chuyện này và xin lỗi anh. Anh nói anh đã từng nghĩ sai về tôi và cảm thấy rất áy náy. Tôi đã sốc thật sự, bởi tôi chưa bao giờ nghĩ rằng để cướp bạn trai của tôi, H. đã bịa ra những chuyện kinh khủng để bôi nhọ tôi như vậy.

Ở tuổi 27, tôi có vài ba người theo đuổi nhưng tôi vẫn chưa thực sự thấy có ai phù hợp. Trong số những người đàn ông buông lời tán tỉnh tôi có người đã có vợ và dĩ nhiên là có tiền. Tôi chẳng thiếu tiền hay cần tiền đến mức phải dây dưa với những gã đã có gia đình.  Nhưng rồi một ngày tôi phát hiện ra gã đàn ông ấy chính là chồng H. Thành phố này thật ra là quá bé nhỏ, và đúng là không ai biết trước được điều gì. H. đã từng dùng thủ đoạn để cướp người yêu tôi, bôi nhọ nhân phẩm của tôi, và giờ thì người đàn ông của cô ấy đang tìm cách ve vãn tôi. Nếu tôi ra tay, mọi chuyện sẽ thật thú vị.

Thực lòng, tôi chưa bao giờ có ý định trả thù H. Tôi luôn nghĩ những gì cô ấy làm với tôi, xấu xa và bẩn thỉu thế nào chính cô ấy là người rõ nhất. Tôi chỉ có một ước mong cả đời này không gặp lại cô ấy. Thế nhưng vào thời điểm này, khi biết người đàn ông kia là chồng H. tự nhiên sự căm hận trong tôi lại trỗi dậy. Tôi có thể phá tan cái gia đình của H. biến H. thành người phụ nữ bất hạnh, như H. đã từng làm với tôi. Chỉ có điều hồi đó tôi và anh chỉ đang yêu nhau, chia tay cũng rất đỗi bình thường, còn với H, đây là chồng cô ấy, sự chia ly càng trở nên đau gấp bội. Cô ấy nên nếm trải cảm giác mất mát này một lần để hiểu được cảm giác của tôi.

Tôi đã “lửng lơ cá vàng” khiến chồng H. chết mê chết mệt. Những lúc hò hẹn với tôi, hắn luôn dập điện thoại vợ gọi một cách không thương tiếc. Đôi lần tôi còn nghe hắn càu nhàu thô lỗ với vợ để ra oai trước mặt tôi. Những lúc như thế tôi cảm thấy có phần hả hê.

Thế nhưng vào những lúc một mình, ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện, tôi thấy mình hơi độc ác. Tôi đang chơi một trò chơi mạo hiểm mà nếu H. thua thì chưa chắc tôi đã thắng. Nếu H. đau khổ thì tôi cũng chắc gì đã vui vẻ hạnh phúc. Trái tim bảo tôi hãy dừng lại, nhưng lý trí lại xui tôi đừng nhân đạo với một kẻ lừa thầy phản bạn như thế. Có nên trả thù hay không khi cơ hội đã bày ra trước mắt như vậy, mong mọi người sáng suốt cho tôi lời khuyên.

Thế Giới Ngày Nay Theo Dân Trí

Bài viết mới nhất

To Top