Công sở

Hóa ra đằng sau việc anh phản bội tôi là cả một sự thật đau đớn

hanh-phuc-1

Tôi đã khóc như mưa khi biết được mọi chuyện. Nhưng giờ cuộc sống của tôi đang vô cùng bình yên, tôi không dám làm chồng thất vọng, không dám đánh cược hạnh phúc của con.

Tôi năm nay 32 tuổi, đã có một cậu con trai với người chồng hiện tại. Thật ra tôi đã từng có một đời chồng trước khi đến với anh ấy. Và nỗi đau bị phản bội luôn đeo đẳng tôi tới tận khi tôi gặp lại chồng cũ vào 2 ngày trước.

8 năm trước, tôi – một cô gái 24 tuổi – đã chấp nhận từ bỏ tất cả để về làm dâu nơi đất khách quê người. Đơn giản vì tôi yêu anh, yêu anh rất nhiều. Chúng tôi đã yêu nhau 2 năm trước khi cưới và suốt quãng thời gian đó anh đã giữ gìn trong sạch cho tôi. Anh trân trọng, nâng niu chiều chuộng tôi như món quà dễ vỡ. Tôi vẫn nhớ anh hay nói với tôi rằng anh sẽ làm tất cả để đem lại bình yên và hạnh phúc cho tôi.

Cuộc sống làm vợ, làm dâu của tôi tương đối nhẹ nhàng. Mẹ chồng tâm lý, thương dâu như con. Chồng thương chiều vợ như công chúa. Sống với nhau hơn 1 năm nhưng tôi chưa lần nào vào bếp nấu ăn. Đi làm về mẹ chồng đã mâm bát đợi sẵn. Chủ nhật nghỉ thì chồng đèo đi chỗ này chỗ nọ chơi. Nhà chồng cũ tôi 3 lầu, vợ chồng tôi ở lầu 3 nhưng không có nhà vệ sinh. Mỗi tối chồng tôi đem bô lên để sẵn nếu tôi muốn đi vệ sinh thì đi vào bô. Sáng anh lại đem xuống tầng 1 để đổ. Váy áo nào không giặt máy được thì chồng tôi cũng nhận giặt tay vì không muốn vợ hư móng.

hanh-phuc

Vợ chồng tôi đã từng có khoảng thời gian hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Tôi đã sống trong viên mãn hạnh phúc như vậy. Cho đến một ngày, tôi phát hiện anh thường lén lút nghe điện thoại, nhắn tin vào ban đêm. Anh còn hay đi chơi tới khuya mới về. Có hôm về người toàn mùi rượu bia. Vợ chồng tôi cãi nhau nhiều hơn. Có lần cãi nhau gay gắt anh còn giơ tay đòi tát tôi. Cuộc hôn nhân màu hồng của chúng tôi rạn nứt dần.

Cho đến khi nhìn thấy vết son trên ngực và mùi nước hoa phảng phất trên người của anh, tôi đã nổi điên thật sự. Tôi gào khóc trong đêm khuya. Xa gia đình làm vợ anh đã là thiệt thòi rất nhiều cho tôi. Vậy mà anh còn nhẫn tâm phản bội tôi. Ngay đêm hôm ấy, tôi gom quần áo bỏ đi.

Điều làm tôi giận dữ hơn, thù hằn hơn là thái độ của nhà chồng. Mẹ chồng tôi tỉnh táo đưa cho tôi một cái hộp nhỏ bảo tôi khi nào khó khăn quá thì mở ra. Không cản tôi, không khuyên hay an ủi tôi lấy một lời. Và cái hộp ấy, tôi vẫn luôn để trong tủ kính để có thể nhìn thấy mỗi ngày trong suốt 8 năm qua. Mỗi ngày nhìn thấy nó tôi đều nhớ lại chuyện cũ và thề sẽ có một ngày đem vứt trả lại cái hộp ấy cho những người đã từng chà đạp tôi.

Thất bại trong cuộc hôn nhân đầu khiến tôi mất niềm tin vào đàn ông. Tôi lấy chồng thứ 2 vì cảm động trước tình cảm chân thành anh ấy dành cho tôi. Tôi cũng không biết mình có yêu anh ấy không. Dù sao thì cuộc sống của tôi vẫn khá bình yên.

Tôi cứ nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại chồng cũ nữa. Vậy mà trái đất rất tròn, tôi không chỉ gặp lại anh mà còn biết được bí mật đau lòng về câu chuyện anh ngoại tình mấy năm trước.

Chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi hội thảo bảo hiểm. Khi thấy anh bước lên bục thuyết trình, tôi đã sững người. Khi cuộc hội thảo vừa kết thúc, tôi nhanh chân bước ra trước nhưng anh lại chủ động đuổi theo tôi. Anh kéo tôi lại và mời tôi đi cà phê. Tôi đã định từ chối nhưng vì tò mò muốn biết cuộc sống của anh thế nào nên đồng ý.

hanh-phuc-1

Hóa ra đằng sau việc anh phản bội tôi là cả một sự thật đau đớn. (Ảnh minh họa)

Điều đầu tiên anh hỏi tôi là tôi có chồng có con chưa, có sống hạnh phúc không? Tôi cười khẩy nói tôi đã có chồng mới, anh ấy rất chiều chuộng tôi. Con trai tôi 3 tuổi, hiếu động, đáng yêu. Anh cười buồn, tay cứ xoay xoay ly cà phê.

“Vậy thì tốt. Nếu hồi đó anh cứ cố chấp thì chắc em đã chẳng được hạnh phúc như bây giờ. Ít ra em cũng đã có một đứa con”.

Tôi khựng người nhưng vẫn cố tỏ vẻ khinh thường anh. Tôi nói cũng may anh phản bội tôi, tôi mới được như hôm nay. “Em nghĩ anh phản bội em thật sao?”. Anh nói và nhìn chằm chằm vào mắt tôi. “Anh bị vô sinh. Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng anh quyết định để em rời xa anh. Em cần có con, có cuộc sống tươi đẹp hơn. Và cách để em vực dậy nhanh nhất chính là khiến em hận thù anh. Chỉ có vậy em mới sống tốt nhất. Sống tốt để còn chứng minh cho anh thấy nữa chứ, đúng không?”

Anh bay đi Sài Gòn ngay sau cuộc nói chuyện với tôi. Khi anh rút ví tính tiền tôi còn thấy tấm ảnh cưới nhỏ anh vẫn còn để trong ngăn ví. Đêm đó tôi thất thần mở chiếc hộp nhỏ của mẹ chồng cũ ra xem. Đó là một chiếc nhẫn vàng, tuy chỉ 2 chỉ nhưng tôi biết đó là món quà lớn nhất của mẹ chồng tôi có thể để dành.

Tôi đã khóc như mưa khi biết được mọi chuyện. Nhưng giờ cuộc sống của tôi đang vô cùng bình yên, tôi không dám làm chồng thất vọng, không dám đánh cược hạnh phúc của con. Nhưng tôi lại không ngừng suy nghĩ về chồng cũ, về sự hi sinh của anh. Giờ tôi biết làm thế nào để lương tâm được thanh thản đây?

Thế Giới Ngày Nay Theo T.L.Q / Trí Thức Trẻ

Bài viết mới nhất

To Top