Gái ế vỡ mộng – Phần 1: Xem mắt

574
gai-e-vo-mong

Khi Tú quỳ xuống cầu hôn Hân bằng một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, cô hân hoan gật đầu chẳng chút do dự. Được làm vợ người đàn ông như Tú, còn gì may mắn hơn thế nữa?

Hân nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình, trong lòng chỉ có một cảm giác duy nhất: không thể tin nổi. Anh chàng cao ráo, sáng láng, sở hữu nụ cười duyên dáng này thực sự là đối tượng xem mắt của cô? Chưa nói anh ta còn có công việc tốt, gia đình nền nếp, và một đời tư trong sạch – là người làm mai nói như vậy. Hân khẽ véo vào đùi mình một cái, đau muốn chảy nước mắt, vậy không phải cô nằm mơ rồi!

Cả buổi tối đầu óc chả khác như đang trên mây nên Hân không nói chuyện được nhiều với Tú – tên anh chàng đó. Chỉ biết cô chẳng chê nổi điểm gì về anh chàng. Người như cô mà được kết đôi với Tú chắc hẳn kiếp trước cô đã giải cứu cả địa cầu cũng nên, không nghi ngờ gì nữa.

“Cuộc gặp thế nào, ưng ý không bạn?” – Hân về tới nhà thì tin nhắn của Hảo vừa hay tới. Hảo chính là bà mối, người giới thiệu cô với Tú. Hảo độc thân, xinh đẹp, quyến rũ, nhân viên một công ty nước ngoài. Hảo từng du học mấy năm bên Mỹ nên tư tưởng của cô nàng phóng khoáng khỏi phải bàn. Lại làm việc trong môi trường công ty cởi mở, vì thế từ vẻ ngoài cho tới tính cách, Hảo gần như đối lập hoàn toàn với Hân. Trong khi Hân là giáo viên tiểu học, tính tình dịu dàng, hiền lành, sống một cuộc sống êm ả bên trang giáo án và những học trò bé nhỏ của mình.

Hảo và Hân học cùng lớp đại học, nói thân chẳng hẳn, thi thoảng 2 người vẫn hẹn nhau đi uống café, mua sắm, nói vài câu chuyện vu vơ rồi sau đó ai về với nhịp sống của người đó. Có lẽ cả Hảo và Hân đều tìm thấy ở đối phương điều mình không có, vì vậy đôi bên chẳng ai bảo ai mặc định duy trì tình bạn này ở mức bình bình như vậy.

gai-e-vo-mong

Ảnh minh họa

Một hôm, Hảo bỗng nói với Hân có anh chàng rất được, muốn giới thiệu cho cô, bởi biết cô hiện chưa có ai. Hân cười hỏi bạn: “Sao không “hốt” ngay đi, mà lại giới thiệu cho tớ?”. Hảo cười duyên: “Mặc dù thấy anh ta rất khá song tớ không có cảm giác, chúng tớ không hợp nhau, mẫu người vợ lí tưởng của anh ấy là người như bạn cơ. Tớ cũng chưa có ý định lấy chồng. Cậu thử gặp một lần xem sao nhé!” – Hân nghĩ bụng, cô đã gần 30, bố mẹ ở nhà giục lên giục xuống rất nhiều lần, dù không ưa thích lắm phương thức xem mặt nhưng thử một lần cũng chẳng chết ai.

Hân và Tú hẹn gặp mặt, chính là tối nay, Hân kinh ngạc bởi đối tượng xem mắt của mình quá đỗi “long lanh”, trong khi cô tự thấy mình chỉ là một cô gái bình thường về mọi mặt. Hân có cảm giác, Tú với Hảo mới thật là xứng đôi vừa lứa. “Tớ nghĩ anh ấy không thích tớ đâu, rõ ràng bọn tớ khác nhau không ít, từ công việc tới ngoại hình và lối sống. Tớ nghĩ anh ấy hợp với bạn hơn đấy” – Hân trả lời tin nhắn của Hảo.

“Trái dấu thì hút nhau mà, bạn thân mến ạ. Anh ấy lấy vợ, chứ không phải yêu đương. Người như tớ bận rộn lắm làm gì có thời gian chăm sóc gia đình, chưa nói tớ còn chẳng thích làm việc nhà, sinh con lại càng không, anh ấy mới chướng mắt tớ ấy”- Hảo cười khanh khách đáp lời. Hân thấy bạn nói cũng có lí. Suy nghĩ của Hảo quá hiện đại, tân tiến, có lần cô nàng còn nói mình sẽ không kết hôn, muốn sống độc thân cả đời, thích yêu ai thì yêu, chẳng ràng buộc gì với đối phương. Hân tôn trọng suy nghĩ của mỗi người, ai cũng có quan điểm, mục tiêu sống khác nhau, riêng cô vẫn muốn lập gia đình, xây dựng tổ ấm nhỏ và sinh những đứa con kháu khỉnh.

gai-e-vo-mong

Ảnh minh họa

Đang suy nghĩ miên man thì Tú nhắn tin đến: “Cảm ơn em đã cho anh một buổi tối vui vẻ. Anh linh cảm, em chính là người phụ nữ anh cần, có thể cùng anh xây dựng tổ ấm nhỏ với những đứa trẻ xinh xắn. Em đồng ý cho anh một cơ hội chứ?”. Hân mỉm cười, trong lòng hơi lâng lâng. Được một người đàn ông ưu tú như Tú “chấm”, cô vui sướng là điều hoàn toàn bình thường.

Những ngày sau đó, Hân và Tú duy trì liên lạc đều đặn, mỗi tuần sẽ gặp nhau một hai lần. Càng tiếp xúc Hân càng thấy Tú là một đối tượng tốt: từ tốn, lịch lãm, khá hiểu tâm lí phụ nữ, lối sống lành mạnh, chăm chỉ làm việc, gia đình tử tế. Anh tâm sự, kết hôn xong anh muốn sinh con luôn, bởi bố mẹ anh mong cháu lắm rồi, mà tuổi tác của anh cũng chẳng còn trẻ nữa. Anh còn nói, ở bên Hân anh thấy thật bình yên, có thể quên hết những căng thẳng trong công việc, những bon chen, xô bồ ngoài xã hội.

Khỏi phải nói Hân cảm động thế nào. Lại càng tin tưởng Tú chẳng chút nghi ngờ những lời anh nói lẫn tình cảm anh dành cho mình. Tất nhiên cô hiểu, ở cái tuổi này, cả cô lẫn Tú khó lòng mà cho đi một tình yêu nồng nàn, cháy bỏng như khi xưa trẻ trung được nữa, cô cũng chẳng cầu gì cao xa, chỉ mong anh chân thành, thật lòng muốn kết hôn với mình và làm tốt vai trò người chồng, người cha trong gia đình là đủ.

Đôi khi Hân có nghĩ tới những sự khác biệt giữa mình với Tú, công việc của anh cô không hiểu, những mối quan hệ của anh cô hoàn toàn lạc lõng, sau này nếu chung sống hẳn 2 người sẽ không chia sẻ được với nhau nhiều thứ. Nhưng rồi cô lại gạt ngay mấy nỗi lo ấy đi, phần vì cô nghĩ chỉ cần 2 vợ chồng muốn thì không khó để hiểu nhau, biết đâu như Hảo nói, khác nhau mới thu hút nhau thì sao. Phần nữa là bởi sức hấp dẫn của Tú dễ dàng làm lu mờ những băn khoăn trong Hân, khiến cô dần chìm đắm trong những dịu dàng, ngọt ngào mà anh mang lại.

Khi Tú quỳ xuống cầu hôn Hân bằng một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, cô hân hoan gật đầu chẳng chút do dự. Được làm vợ người đàn ông như Tú, còn gì may mắn hơn thế nữa?

(Còn tiếp)

Theo Giang Phạm / afamily ( nguồn Helino)