Cho nhau cơ hội

co-hoi-2

Tôi đã không nói với gia đình và bạn bè về những gì tôi đang trải qua. Tôi có đau đớn, có tức giận, có tổn thương nhưng tôi chọn đối đầu với sự phản bội của chồng một cách văn minh. Tôi đã khóc đủ rồi!

Bernard và tôi là vợ chồng đã 10 năm. Cách đây hai năm, anh bắt đầu lừa dối tôi. Ban đầu đương nhiên tôi không biết nhưng bạn bè, họ hàng của tôi thỉnh thoảng lại bắt gặp anh đi cùng một người phụ nữ lạ. Họ nói lại với tôi và tôi vẫn tin đó chỉ là đồng nghiệp của chồng. Nhưng tần suất họ đụng độ Bernard và “đồng nghiệp” của anh ngày càng dày đặc. Họ nói anh và cô ta nắm tay nhau, có những cử chỉ thân mặt trên tàu điện ngầm. Tôi không thể làm ngơ được nữa nên quyết định theo dõi chồng.

Mắt không thấy thì tim không đau

Thứ Bảy đó, Bernard nói với tôi rằng anh cùng bạn đi lái thử một chiếc xe hơi mới. Tôi cũng rời nhà với lí do mua sắm nhưng thay vào đó, tôi theo chồng đến ga tàu điện ngầm. Những gì chính mắt tôi trông thấy sau đó đã làm tan nát trái tim tôi. Một cô gái trẻ, chỉ khoảng hai mấy tuổi sánh bước cùng chồng tôi. Họ hôn môi, khoác vai nhau thân mật.

Tôi trở về nhà trong cơn bàng hoàng. Cánh cửa nhà đóng kín cũng là lúc cơn thịnh nộ, nỗi đau xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi. Nhưng tôi không thể khóc vì tôi đã quá choáng váng. Tôi có một triệu câu hỏi trong đầu: Điều gì sẽ xảy ra cho cuộc hôn nhân này và con trai của chúng tôi? Điều gì sẽ xảy ra nếu chồng tôi yêu người phụ nữ ấy? Cô ấy là ai? Sao anh có thể làm vậy với tôi?

Sự thật

Tôi không phải là một người khéo ăn nói, vì thế khi Bernard về nhà vào buổi tối, tôi đã tung hê hết mọi chuyện. Tôi cũng thêm rằng thật vô ích nếu anh ta phủ nhận hai người có tình cảm bởi ngôn ngữ cơ thể của họ đã tố cáo tất cả.

 co-hoi

Ảnh minh họa

Chồng tôi lấy làm ngạc nhiên. Anh bảo tôi điên vì dám theo dõi anh. Tôi chỉ ngồi đó với biểu hiện trống rỗng. Trái tim tôi nặng như đeo đá rồi nước mắt cứ thế chảy ra. Tôi đã khóc như chưa bao giờ khóc trước đó. May mắn thay, con trai chúng tôi ở nhà ông bà vào cuối tuần đó. Tôi không muốn con nhìn thấy tôi trong trạng thái như vậy.

Bernard sau đó đã thừa nhận rằng anh và Sheryl đã bắt đầu qua lại từ khi gặp nhau tại nơi làm việc hai năm trước. Cô ấy vốn làm tại Hồng Kông nhưng bay đến Singapore công tác vài tháng mỗi năm, và đó là khi họ bên nhau. Cô ấy biết anh đã có vợ. Còn chồng tôi thì say cô ta như điếu đổ. Anh nói với nhân tình rằng hãy để anh kết thúc mối quan hệ của chúng tôi trước nhưng cô ta không bằng lòng.

Khi tôi hỏi chồng rằng anh có muốn li dị không, anh bảo không, nhưng cũng nói thêm rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi thực sự không có quá nhiều lí do khiến anh ở lại. Tôi không thể tin vào tai mình. Tôi luôn nghĩ chúng tôi rất ổn. Chúng tôi hẹn hò một năm trước khi kết hôn, và chúng tôi chắc chắn muốn dành cả cuộc đời cùng nhau. Vậy chúng tôi sai ở đâu?

Nguyên cớ sâu xa

Bernard cho biết anh vẫn yêu tôi nhưng luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn với cuộc hôn nhân này. Anh ấy nói với tôi rằng việc ở cùng với Sheryl khiến anh cảm thấy vui vẻ. Tôi trả lời rằng nếu anh không muốn li dị thì buộc phải chấm dứt mối quan hệ đó, sau đó chúng tôi sẽ cùng ngồi lại giải quyết vấn đề chung.

 co-hoi-1

Ảnh minh họa

Chồng tôi gặp rắc rối khi kết thúc chuyện tình. Hai tuần sau khi bị phát hiện ngoại tình, anh đã cố gắng chấm dứt chuyện với Sheryl nhưng cô nàng đã gọi và nhắn tin cho anh liên tục. Một vài lần, anh trách tôi, nói rằng anh phải gặp cô ấy để chấm dứt mọi thứ. Tôi cũng kiên quyết không kém vì anh thực sự không còn lý do gì để gặp cô ấy. Mẹ tôi từng nói rằng đừng bao giờ chiến đấu với người phụ nữ khác vì một người đàn ông. Nhưng tôi biết mình không sai. Tôi sẽ làm như mẹ nói nếu chồng đã hết tình cảm với tôi. Tôi tin rằng anh qua lại với Sheryl chỉ vì cô nàng có khả năng thúc đẩy cái Tôi của anh. 

Cuối cùng, anh ta đã viết cho cô nàng một bức thư điện tử, nói rằng chuyện tình của họ đã chấm dứt và hãy ngừng liên lạc với anh. Theo như tôi biết, cô ấy quả thật đã ngừng làm phiền chồng tôi sau đó.

Tôi đã không nói với gia đình và bạn bè về những gì tôi đang trải qua. Tôi cũng trấn an con trai khi cậu bé thấy tôi khóc, thấy bố mẹ có vẻ xa cách nhau. Tôi cũng nói với bố mẹ rằng chúng tôi đã gặp một vài vấn đề nhưng cả hai sẽ vượt qua được. Tôi có đau đớn, có tức giận, có tổn thương nhưng tôi chọn đối đầu với sự phản bội của chồng một cách văn minh. Tôi đã khóc đủ rồi!

Xây lại từ đầu

Đã bốn tháng kể từ khi chồng tôi gửi email cho Sheryl. Mục sư của chúng tôi đã đề xuất hai vợ chồng tìm đến một nhà tư vấn hôn nhân và chúng tôi đã tham dự các buổi trị liệu. Bernard ban đầu không muốn đi, nhưng tôi nói với anh ấy rằng chúng tôi cần được hướng dẫn thật chuyên nghiệp và tôi sẽ không thôi hy vọng vào cuộc hôn nhân này.

 co-hoi-2

Ảnh minh họa

Đã có những khoảnh khắc ban đầu trong quá trình trị liệu khiến tôi nghĩ tôi sẽ đánh mất anh, bởi vì anh có vẻ bối rối. Tôi vẫn kiên nhẫn nói với anh rằng tôi sẵn sàng làm mọi thứ để giữ chúng tôi lại với nhau, và tôi cần sự hợp tác của anh. Tình yêu của chúng tôi vẫn ở đó, nhưng cả hai đã phải trải qua những cảm xúc giận dữ và sợ hãi để nó bung ra. Tôi nói đi nói lại với chồng rằng không được mất niềm tin vào cuộc hôn nhân này, không thể phá vỡ những lời đã hứa.

Khi việc tư vấn – trị liệu có tiến triển, chúng tôi nhận ra rằng sau 10 năm bên nhau, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã mất “lửa”. Bernard nói tôi đã thôi vui vẻ, thôi phiêu lưu. Sheryl thu hút sự chú ý của anh và dường như hiểu anh hơn. Với cô ấy, anh thực sự là chính mình.

Anh ấy chia sẻ rằng qua nhiều năm, tôi trở nên cằn nhằn và quá bận rộn với công việc và chuyện chi tiêu. Anh nói anh đã cố gắng tìm lại kết nối với tôi một vài lần, nhưng đành bỏ cuộc khi tôi không đáp ứng. Anh muốn trở lại những ngày đầu tiên, khi tôi thực sự thuộc về anh cả về cảm xúc lẫn thể chất.

Đến đây, tôi đã hiểu ra rằng đổ vỡ trong hôn nhân là do lỗi của cả hai chúng tôi. Sự bận rộn, áp lực cuộc sống khiến tôi thường xuyên cằn nhằn với anh. Đôi khi tôi trở nên tẻ nhạt, bỏ bê anh. Nhưng anh sai ở chỗ anh đã chọn lừa dối tôi thay vì nói cho tôi biết cuộc hôn nhân của cả hai đang gặp trục trặc.

Trên con đường chữa lành…

Đã có nhiều giọt nước mắt rơi xuống, và tôi cảm thấy bản thân có thể tha thứ cho Bernard. Một phần trong quá trình chữa lành, chúng tôi phải học cách giao tiếp với nhau nhiều hơn, trung thực và tôn trọng nhau hơn. Chúng tôi cũng dành nhiều thời gian hơn cho nhau và không che giấu bất cứ điều gì từ nhau.

Về phần mình, từng bị chồng lừa dối nên tôi chưa thể tin tưởng anh hoàn toàn như trước đây. Vết thương muốn lành cần thời gian, nhưng miễn là chúng tôi cam kết sẽ đưa cuộc hôn nhân trở lại đúng hướng. Tôi chưa sẵn sàng gần gũi thể xác với Bernard và anh ấy hiểu lí do. Tuy nhiên chúng tôi cảm thấy hai bên đang giao tiếp tốt hơn mỗi ngày. Chúng tôi ôm hôn nhau nhiều hơn, chú ý hơn đến nhau hơn. Đây là dấu hiệu thực sự tốt với cả hai. Cùng nhau, chúng tôi sẽ khiến ngọn lửa ngày nào hồi sinh từng chút từng chút một.

Theo Hừng Đông / Trí Thức Trẻ (nguồn Herworldplus) 

Đăng ký quảng cáo